Hiển thị các bài đăng có nhãn ky nang. Hiển thị tất cả bài đăng

Tự lãnh đạo - đỉnh cao của lãnh đạo




“Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình”. Người cần lãnh đạo nhất là chính mình. Người không vì mình thì trời tru đất diệt. Ta hãy đối mặt với chính mình, hãy bắt đầu từ chính mình. Hãy thay đổi từ sâu thẳm tâm ta. Đừng để cho vật chất cản bước tự do, cản bước tiến lên về tầm vóc, về trí tuệ, về tinh thần của những người lãnh đạo. Hãy dừng lại và tự hỏi “Ta còn thiếu gì không, kiếm chác thêm có để làm gì không! Có thực sự ta muốn kiếm chác hay đấy chỉ là một thói quen hoành hành ta? Ta là người lãnh đạo hay là một kẻ nô lệ của thói quen?”. Ta đã có thừa vật chất để sống nhiều đời rồi, tham thêm cũng có dùng được đâu. “Hổ chết để da, người ta chết để danh”. “Trăm năm bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”. Nếu vào nhà đá liệu vật chất còn có ý nghĩa gì? Hãy thay đổi từ thực thụ từ trong ra ngoài. Ta hãy vươn tới đỉnh cao của lãnh đạo – Tự lãnh đạo.

Hãy cùng theo dõi bài giảng của Ts. Phan Quốc Việt trong 2 clip dưới đây:




read more

Đam mê của bạn là gì?

read more

Làm xuất sắc cái không tưởng, biến cái không tưởng thành bình thường


Chỉ trong khoảng thời gian chưa đầy 10', Ts. Phan Quốc Việt đã huấn luyện được cô Lộc - tư vấn viên của Prudential Việt Nam làm "xuất sắc cái không tưởng" - đội cốc cafe đi qua bàn đinh và biến "cái không tưởng" này thành "điều bình thường" trước hội trường hơn 1000 người bao gồm TGĐ, Phó TGĐ, ban lãnh đạo và các tư vấn viên của Prudential Việt Nam trong chương trình huấn luyện tạo động lực "Thay đổi để đột phá" trong chuỗi sự kiện Star Club 2013 ngày 2/12/2012 tại KS Melia Hà Nội.


read more

Anh hùng vs cố cùng


Ai cũng từng thành công và ai cũng từng thất bại. Tại sao cuối cuộc đời lại có người cố cùng đớn hèn, có người anh hùng rạng danh?
Thành công là điểm đến và dừng chân của những kẻ cơ hội, là khởi điểm của tụt hậu; thành công là điểm đặt chân, là xuất phát điểm cho thành công cao hơn trên con đường phụng sự của người vĩ đại!
Khác nhau là người vĩ đại không bao giờ dừng bước trên con đường chinh phục, liên tục thành công, thành công nối tiếp thành công, ngày càng thành công lớn hơn; còn kẻ cơ hội dễ tự mãn rồi để thành công trở thành điểm xuất phát của tụt hậu của thất bại.
Thất bại là mồ chôn kẻ hèn nhát, là điểm lùi, nhún lấy đà để bật nhảy xa hơn, cao hơn của người anh hùng!
Cái khác biệt là kẻ đớn hèn chỉ thất bại một lần rồi sợ sệt bỏ cuộc, chạy trốn. Người anh hùng thất bại nhiều hơn rất nhiều và thất bại nặng nề hơn rất nhiều. Mỗi lần thất bại người anh hùng lại bật ngay dậy làm lại xuất sắc hơn! Chết cũng lết đến đích!

Kẻ hãnh tiến cố gắng vì thành công.
Người vĩ đại đam mê dấn thân phụng sự kiệt xuất gia tăng giá trị cho đời!

Tạ ơn Trời Đất Thánh thần!

Ha ha ha ha ha....
read more

Sướng đời - Đáng đời


Các cụ dạy:

"Dụng nhân như dụng mộc".
"Biết mình biết người trăm trận trăm thắng".
"Thiên thời, địa lợi, nhân hòa".
"Lạc nước hai xe đành bỏ phí, gặp thời một tốt cũng thành công".

Tự dụng nhân như dụng mộc!
Cuộc sống là một bức tranh muôn màu. Chúng ta là một mảnh ghép nhỏ.
Ghép đúng thì sướng tuyệt vời, ghép sai thì đáng đời!


Dùng người khác đã khó, dùng mình còn khó hơn nhiều!
NLP - Tự lập trình cho chính mình, tự dụng nhân như dụng mộc:

Đúng tài,
Đúng nơi,
Đúng thời điểm mới Sướng đời!

Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha ha....



P/s: Cả nhà cho thêm ý tưởng để hoàn thiện bài viết nhé!
read more

Kỹ năng, thực sự bạn đã biết?


Ai cũng nói về kỹ năng! Vậy kỹ năng là gì? Bạn thử định nghĩa xem?
Làm thế nào để có một kỹ năng mới chuyên nghiệp, hiệu quả?





Cùng nhau tìm hiểu để hoàn thiện mình một cách hiệu quả  nhất nhé!

Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha ha....
read more

Đời gập ghềnh



Đang phóng bon bon trên con đường mới làm, phóng tầm mắt ra xa ngắm cảnh thanh bình của mùa thu, tự nhiên tay lái tròng trành khó chịu! Tôi cáu kỉnh "Lại cái bọn tham nhũng, ăn bớt, ăn xén, đường mới thông xe mà đã hỏng rồi!". Tong thâm tâm, tôi nghĩ chắc chúng nó cũng chỉ ăn bớt một vài chỗ. Nào ngờ càng đi thì tay lái càng chòng chành hơn!

Không thể nhìn xa ngắm cảnh được nữa. Dừng xe lại xem đường xá thế nào!
Đường vẫn trơn. Xe cộ vẫn bon bon vượt qua tôi! Chắc là xe mình có vấn đề! Mà đúng là có vấn đề thật - xịt lốp.

Mặt người xấu hay mắt ta xấu!
Người nói nặng hay ta nặng tai!
Đời tăm tối hay đầu ta u ám!
Đời bất thường hay lòng ta không bình thường!


"Ví thử cuộc đời bằng lặng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai!"
Tấn trò đời, đường đời rất gập ghềnh, gồ ghề! Cái ngay hơn và hay hơn là đầu mình gập gồ ghề. Tĩnh lặng quan sát chính mình!

Mỗi khi thấy điều bất thường hãy dừng lại tách mình quan sát chính mình!
Tự điều chỉnh chính mình trước khi điều chỉnh người khác.
Không chỉ trích, không giải thích, hãy đưa ra giải pháp!

Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha ha...
read more

Có lý nhất & vô lý nhất


- Sao ở đây lại vô lý thế này? Tại sao người ta không thay đổi đi chứ!
Bất cứ ở đâu chúng ta đều nghe được câu nói này. Chính bản thân chúng ta đi đâu cũng thấy ngay cái vô lý!

Đơn giản đi: khủng hoảng giáo dục - Vô lý! Ách tắc giao thông - Vô lý! Quan chức tham nhũng - Vô lý!....
Đàn ông say rượu - Vô lý! Đàn bà hay ăn quà - Vô lý.....

Cái quan trọng hơn mà ta ít tìm, rất ít thấy và quá hiếm khi thực hiện đến nơi đến chốn là cái gì có lý nhất?

Có lý nhất là đề ra & thực hiện hoàn hảo cái có lý, vô lý nhất là luôn tìm cái vô lý!

Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
read more

Why soft skills? - Tại sao cần kỹ năng mềm?

read more

"Chém gió" cùng với học sinh chuyên anh THPT Hanoi - Amsterdam

read more

Enjoy Playing Greatness


Chiều ngày 26/11/2012 tại giảng đường THPT Chuyên Hà Nội - Amsterdam, TS. Phan Quốc Việt đã có buổi giao lưu với các em học sinh lớp 10A1 và 10A2 (chuyên Anh) về chủ đề kỹ năng thuyết trình & giao tiếp ứng xử hiệu quả.
Dưới đây là trích đoạn video TS. Phan Quốc Việt chia sẻ trong buổi giao lưu:

read more

Vết xước tâm hồn



Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.

Ông giảm tốc độ nhưng khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá của mày đấy.”

“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn” - cậu bé van nài - “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại...” Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con” - cậu bé nói - “Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con”.

Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.


“Cám ơn rất nhiều, ông thật tốt bụng”. Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.

Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông vẫn giữ lại vết xước ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.

Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: Lắng nghe hay là chờ một viên đá?!

HÃY LẮNG NGHE TRƯỚC KHI BỊ NÉM ĐÁ


Sưu tầm!
read more

Đừng quát => Luôn vui vẻ



- Tớ điên tiết với cậu lắm rồi đấy, cậu nhẹ nhàng hơn ngay đi!
- Cậu bớt đểu đi một tí được không! Khó chịu lắm rồi!
- Cậu làm tớ tức hộc máu rồi! Vừa vừa thôi không thì đừng có trách!

Chúng ta thường vô lý. Làm cái không thể làm: điều chỉnh người khác.
Tự điều chỉnh chính mình! Luôn yêu đời, tiến bộ!
Cái gì xảy ra, ta không làm chủ được. Ta chỉ làm chủ được cảm xúc của mình!

Làm chủ cảm xúc hạnh phúc đời đời!

Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!

Ha ha ha....
read more

Hòa nhập với khủng hoảng


Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai.
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế!
Có người hòa nhập & hòa tan vào khủng hoảng.
Với người khác thì khủng hoảng là một cơ hội để bứt phá. Một miếng khi đói hơn cả gói khi no!

Chưa bao giờ vượt qua chính mình lại quan trọng có giá trị như bây giờ!

Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha ha...
read more

Tự giác = Giác ngộ, Ép giác = Nát bét


Chỉ có tự giác mới thực sự giác ngộ!

Tự là tự mình, giác là giác quan. Ta phải dùng 5 giác quan của mình để thu nhận thông tin, dùng trí tuệ của mình để sàng lọc thông tin. dùng cơ thể của mình để trải nghiệm. Lúc ấy chúng ta mới đích thực giác ngộ - minh huệ.

Nếu để người khác ép buộc, nhồi nhét vào các giác quan của ta (ép giác) chắc chắn chúng ta nát bét.

Tự giác = Giác ngộ
Ép giác = Nát bét


Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha ha...
read more

Người Thầy đích thực, vĩ đại nhất - Chính mình




Ngày 20/11 chúng ta đều thành kính tri ân các thầy, cô đã hỗ trợ mình được như bây giờ.

Các cụ dặn:
- Không thày đố mày làm nên.
- Học thày không tày học bạn. 


Quan trọng nhất: muốn xán lạn phải tự học chính mình.

Thầy nào cũng chỉ có một thời gian nhất định, dù ít dù nhiều.
Chỉ có một người thầy luôn đồng hành cùng mình mà đôi khi mình lại quên mất.
Ta chính là người thầy đích thực nhất, vĩ đại nhất luôn đồng hành cùng mình. 


Bài học mà ta tự rút ra từ thành công & thất bại của chính mình là bài học gần gũi nhất, hiệu quả nhất, hợp với mình nhất.
Nhân ngày 20/11 hãy biết ơn chính mình. Luôn tự kiểm toán, yêu đời và tiến bộ! 




Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha...
read more

Thua trước trận đấu - Quy luật thành công: 1/99 & 1/99 = 1/1000


Tại sao dân ta còn nghèo, khổ, nhục?
Câu hỏi này luôn luôn vừa ám ảnh vừa thúc đẩy tớ.

99% thường thua trước trận đấu:

- Em chả có khả năng học tiếng Anh đâu!

- Quê em nghèo lắm!
- Cả làng nhà em đã bao giờ có ai có xe con riêng đâu!
...

- Không đến lượt nhà mình đâu con ạ!
- Thôi, đừng, chả đến lượt mình....

Và chỉ còn lại 1/99 nhảy vào cuộc. Khi vào cuộc rôi thì với bản tính nóng vội, nhỏ lẻ, tiểu thương, tiểu nôngi, một phát ăn ngay chưa làm đã nản, chúng ta đễ đầu hàng, bỏ cuộc chỉ còn 1/99 dấn thân đến thắng lợi cuối cùng. Đơn giản như vật tây. Bạn đừng nghĩ là nó thắng dễ dàng. Nó cũng đuối lắm rồi, cũng mệt lắm rồi, muốn bỏ lắm rồi, mỗi là bạn lại bỏ cuộc trước nó! Thế là nó thắng, ta thua!


Rất khó thành công ở Việt Nam vì chả ai muốn và chả ai dám xuất sắc, vĩ đại cả. Ngay cả đụng đến mấy từ đó là rất kiêng kị. Nếu nói tôi muốn xuất sắc, tôi muốn vĩ đại là đã bị cho là khùng điên, thần kinh rồi. Tây thì vô tư: Exellent! Great! Awsome! You Rock!....


Phật dạy: Ý, khẩu, thân. Nếu không có ý, không nói ra làm sao thân hành động được.





 
Ta được khen khi nói: em kém lắm, đất nước em chả ra làm sao cả....
Khá hơn một tẹo, của ta là:

- Tàm tạm,
- Không đến nỗi nào,
- Rưa rứa,
-...

Nên mọi thứ của chúng ta nhiều nhất cũng chỉ tàm tạm, rưa rứa, không đến nỗi nào...


Hãy lập trình lại chính mình: Ngay & luôn cam kết dấn thân xuất sắc vượt trội, phụng sự kiệt xuất, giàu sang vinh quang, chết cũng lết đến đích.


Chả ai nói, chả ai làm, mình nói, mình là chắc chắn thành công mĩ mãn!

Hãy là 1/1000 tinh túy!


Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!

Ha ha ha...
read more

Hãy thích để cuộc sống thích thú hơn (Văn hóa hồi đáp)


Đọc Face & các forum, youtube... thấy người Việt mình ít like  -thích và bình luận - comment! Chả biết có thích hay không nữa?

Sự im lặng đáng sợ!

Tro bếp & kim cương cùng là các-bon nhưng giá trị khác hẳn nhau là do cấu trúc - kết nối. Có kết nối cuộc sống mới sôi động, sống động. Không có kết nối cuộc sống gần như bị lãng quên, tẻ nhạt.
Người Mỹ, câu cửa miệng - network, network & network. Quan hệ là quan tâm. Mình quan tâm đến người khác, người khác mới quan tâm tới mình.
Chỉ một cái nhấn chuột thôi bạn đã gia tăng giá trị cho cuộc sống rất nhiều rồi. Bình luận thêm mươi từ nữa đời tuyệt vời hơn nhiều!

Hãy cùng nhau tạo dựng "Văn hóa hồi đáp" (feedback - nhiều người dịch là phản hồi, tớ thích hồi đáp hơn).
Tại sao, nhiều khi nhân viên kêu lãnh đạo vẫn làm ngơ! Thiếu văn hóa hồi đáp. Ít nhất cũng phải có nhời!
Sợ nhất đi một phát là đi luôn - One way ticket!
Bước chân ra đi....

Có đi có lại mới toại lòng nhau! Biết là không còn hơn không biết gì!
Sợ nhất là sự tù mù, vô vọng!

Một cây làm chẳng nên non, 3 cây chụm lại nên hòn núi cao.
Dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng 3 chân.
Tớ 1 ngày ít nhất 100 likes  -thích, 15 cmt - bình luận!
Cả nhà chia sẻ - share bài này cho bạn bè để bài này có > 1000 thích - likes nhé!



Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!
Ha ha ha ha....

read more

Làm việc - Ăn tiệc


"Làm việc là nghĩa vụ lớn lao nhất của tất cả chúng ta.
Tôi sẽ không là ai cả, tôi sẽ không làm được gì,
tôi sẽ không đạt được gì, nếu không làm việc.
Khi tôi nghèo, tôi làm việc.

Khi tôi giàu, tiếp tục làm việc.

Khi tôi phải chịu sự không công bằng,
trách nhiệm là làm việc.
Khi hạnh phúc, tiếp tục làm việc.

Khi tôi thất vọng, tôi làm việc.


Khi tôi đau ốm, tôi làm việc.

Khi niềm tin của tôi bị dao động, tôi làm việc.

Khi giấc mơ của tôi bị tan vỡ và
mọi hi vọng dường như tan biến, tôi làm việc.
Tôi làm việc là khi cuộc sống của tôi đang
trong nguy hiểm - và tôi thực sự làm việc.


Không quan trọng là tôi làm gì nhưng làm việc.

Làm việc thực sự, làm việc tận tình.

Làm việc là phương thuốc cho sự bình an hiệu nghiệm nhất cho tinh thần và thể chất của mọi chúng ta." – Khuyết danh.


“Lao động là vinh quang”. Chỉ có lao động con người mới thực sự sống động, sung sướng, hạnh phúc và thành công.

Trong lúc khủng hoảng càng phải dấn thân lao động tích cực, sáng tạo!

Làm việc - Ăn tiệc!




Tạ ơn Trời Đất Thánh Thần!


Ha ha ha.....
read more

Chống tay đi qua mảnh chai thủy tinh

Rèn ý chí - Chống tay đi qua mảnh chai thủy tinh


read more